Cú điện thoại lúc 2 giờ sáng từ gia chủ và đường phào tôi đã hứa
2 giờ 17 phút sáng thứ Bảy, điện thoại reo khiến tôi giật mình. Đầu dây bên kia, chủ biệt thự hỏi tôi: phào chỉ trên trần phòng khách có khớp với bản vẽ không? Khoảnh khắc đó tôi đang ngồi trong nhà xe chỉ với ngọn đèn pin và cây thước cặp, vì tôi cũng vừa phát hiện bản thân đã không tin nổi đội thợ của chính mình. Điều buồn cười là, sau hơn một thập kỷ ngồi ghế giám sát, tôi vẫn không thể nào hết bồn chồn mỗi lần điện thoại reo giữa đêm khuya. Nhưng nói thẳng, những cú gọi như thế này lại khiến tôi tỉnh người ra. Khi bắt tay vào #keyword#, người ta thường chỉ thấy những bức ảnh đẹp trên các trang catalogue, chứ không ai thấy những đêm mất ngủ như thế này.
Khi bản vẽ không thể lường hết những tai họa từ độ ẩm
Tôi từng chứng kiến một công trình biệt thự tân cổ điển ở khu vực gần sông mà chỉ sau khi xong phần thô, phào chỉ bắt đầu cong vênh chỉ vỏn vẹn hai tuần. Hơi ẩm từ tường gạch lên tới 80 phần trăm, cao hơn mức cho phép của vật liệu thạch cao. Lúc đó tôi đã phải đo lại từng chi tiết phào bằng thước cặp và máy đo laser. Kết quả khiến tôi đứng hình: độ lệch 5mm hiện ra trên hơn 20 mét phào chạy dọc theo trần. Cả đội đành phải gỡ toàn bộ, làm lại từ con số không. Chi phí phát sinh gần hai trăm triệu đồng và thời gian kéo dài thêm ba tuần mà không một ai lường trước. Sau lần đó tôi rút ra một bài học xương máu: trước khi đổ bê tông hay trát tường, bắt buộc phải đo độ ẩm của tường ít nhất ba ngày liên tiếp. Nếu con số đó vẫn trên ngưỡng, đừng có tiếc vài ngày, hãy đợi dù cho có bị khách hàng giục. Đó chính là lý do tôi luôn giữ một cuốn sổ nhỏ ghi chép số liệu độ ẩm từng ngày, thứ mà không một bản vẽ nào thể hiện.
Phòng khách rộng 60 mét vuông nhưng ánh sáng quyết định tất cả
Hồi mới vào nghề, tôi từng tự tin vẽ phào lên giấy đẹp như mơ, vậy mà khi lắp lên trần, mọi thứ vỡ tan tành. Ánh sáng từ đèn âm trần rọi xiên tạo thành những mảng bóng khiến đường nét trở nên sắc lẹm, đánh mất vẻ mềm mại vốn có của tân cổ điển. Tôi nhớ như in một phòng khách rộng 60 mét vuông ở quận 7 mà tôi đã phải thử nghiệm 4 loại đèn khác nhau chỉ để tìm được một góc chiếu ưng ý. Đèn led vàng 3000K làm bật các đường gờ nổi, nhưng hễ chuyển sang đèn spotlight, bóng đổ dài làm trần nhà trông rối loạn. Sau ba lần đục trần, tôi quyết định mang đèn ra hiện trường, lắp thử vào một đoạn phào giả, bật sáng và ngồi ngắm nghía cả buổi chiều. Bây giờ tôi luôn căn dặn đội thợ: trước khi đục bất kỳ lỗ đèn trần nào, bắt buộc có một buổi thử đèn thực tế ngay tại vị trí sẽ lắp. Chỉ một sai sót nhỏ xíu cũng có thể phá hỏng cảm giác sang trọng mà khách hàng trả tiền để có.
Thứ tự lắp đặt tưởng chừng đơn giản nhưng cứu cả công trình
Có lần tôi nhận một công trình mà đội thợ ốp tường đá trước, rồi mới loay hoay sang phào trần. thi công nội thất biệt thự trọn gói quả ra sao thì ai cũng đoán được: thợ đành phải đục lại mảng tường vừa ốp xong chỉ để nắn lại đường phào cho khớp với mạch đá. Đá vụn bay khắp nơi, bụi bặm mù mịt, chủ nhà đứng đó mà mặt tái mét. Từ vết xe đổ đó, tôi đúc kết ra một quy trình cực kỳ cụ thể mà giờ tôi áp dụng cho mọi dự án tân cổ điển: đầu tiên là làm sàn để tạo một mặt bằng chuẩn, kế tiếp là hệ thống điện nước âm tường, sau đó mới lên trần thạch cao với phào trần, cuối cùng mới tính đến chuyện ốp tường và sơn phủ. Mốc thời gian tôi thường chia là ba tuần cho sàn, hai tuần cho điện nước, 5 tuần cho trần và phào, và bốn tuần cho ốp tường. Nếu đội thợ nào đề nghị làm tắt, tôi cười rồi từ chối thẳng thừng. Bởi tôi đã từng trả giá bằng cả một bức tường phải đập ra làm lại, và tôi không muốn điều đó lặp lại thêm lần nào nữa.
Đừng bao giờ tin vào mắt thường khi kiểm tra độ thẳng của đường chỉ
Một lần khác, tôi cùng chủ nhà đứng ngắm một đường gờ tưởng thẳng tắp chạy dọc bức tường dài 8 mét. Cả hai đều gật gù hài lòng. Vậy mà khi tôi giở máy laser ra kiểm tra, con số trên máy khiến tôi giật nảy mình: đường gờ lệch 3mm so với tim của bức tường. Ba milimet ấy, mắt thường không thể nhìn ra, nhưng khi nắng chiều xiên vào, nó tạo thành một vệt bóng loang lổ làm cả mảng tường trông như bị vặn vẹo. Tôi đã tự tay chế một khung kiểm tra bằng ba điểm gắn laser đặt ở đầu, giữa và cuối của đường gờ, rồi nối chúng bằng một sợi dây căng để phát hiện bất kỳ độ cong nào nhỏ hơn 1mm. Nghe thì có vẻ thủ công, nhưng nó cứu tôi không biết bao nhiêu lần khỏi những trận cãi vã chẳng đáng có. Bài học tôi rút ra ở đây là đừng bao giờ tin vào mắt thường khi thực hiện thi công nội thất biệt thự tân cổ điển. Hãy để máy móc lên tiếng, bởi đôi mắt có thể bị ánh sáng đánh lừa, nhưng con số thì không bao giờ sai. Và nếu có một đêm nào đó, chủ biệt thự gọi cho bạn lúc 2 giờ sáng chỉ để hỏi về một chi tiết nhỏ nhặt, đừng vội bực mình. Họ luôn có lý do để gọi, và nhiệm vụ của bạn là phải trả lời được bằng những con số cụ thể, chứ không phải bằng sự tự tin mơ hồ. Đến bây giờ, tôi vẫn giữ thói quen kiểm tra lại mọi thứ trước khi rời công trình và tôi tin đó là thứ duy nhất giữ cho mình ngủ ngon giữa những cuộc gọi lúc nửa đêm.